Hey! Say! Chatbox

Ngày 30 tháng 11 năm 2011





Chúc mừng sinh nhật em, Chinen-kun.   


Đã là sinh nhật thứ tư tôi gửi lời chúc đến em.

Bốn năm trôi qua, em vẫn là thần tượng duy nhất của tôi. Nghĩ lại khoảng thời gian bốn năm nghe thật dài, vậy mà tôi cảm thấy như thể tất cả mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Bắt đầu từ cái ngày đầu tiên tôi nhìn thấy em, rồi đến những tình cảm thật ngây ngô tôi dành cho em những ngày đầu. Đôi lúc, tôi mở lại blog, đọc lại những dòng đã viết cách đây gần bốn năm, và cảm nhận lại những khoảnh khắc thật giản đơn ấy. Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi, có lẽ cũng chính vì thế lại trở thành khoảng thời gian hạnh phúc nhất tôi có với em. Khi đó tôi cứ yêu em vậy thôi, mặc kệ tất cả với ý nghĩ, chỉ cần có em là chỗ dựa là đủ. Cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, tôi mới có thể vượt qua tất cả. Tôi mặc kệ mọi thứ xung quanh, chìm đắm trong tiếng hát cao vút của em, hình ảnh của em, điệu nhảy của em. Tôi từng thoáng nghĩ, có lẽ cứ thế đến mãi mãi cũng là một loại hạnh phúc.

Lee từng nói với Kaz…

Kaz bây giờ, đắm chìm trong không thật quá, Lee sợ. Sợ rằng ngày nào đó, khi nhận ra tất cả những sự thật ấy lại chỉ là một cơn mơ, Kaz sẽ quá sốc mà sụp đổ. Lee sợ Kaz không thể đứng vững. Lee sợ vậy có sai không?   

Lúc đó, đọc những lời ấy, Kaz chỉ khẽ cười cho rằng Lee lo không đâu rồi. Nhưng bây giờ Kaz có thể nói, rằng điều Lee sợ không sai chút nào.

Tôi vẫn nhớ rõ lần đầu tiên tôi nghe giọng hát đã vỡ của em, vẫn nhớ rõ cảm giác khi đó, để đến tận lúc này đây, tôi vẫn có thể cảm nhận như lần đầu tiên cơn đau khi đó. Dường như một nửa thế giới đã sụp đổ, tôi chỉ có thể ôm khuôn mặt đẫm nước mắt vào giấc ngủ mơ màng. Điều duy nhất chống giữ lại một nửa còn lại của tôi, là hình ảnh của em, là nét cười chân thực của em. Tôi đã tự an ủi mình như vậy, tự lừa dối mình như vậy. Nhưng cuối cùng, không chỉ là giọng hát em thay đổi.

Em thay đổi.

Sự thay đổi ấy đem đến cho em nhiều người hâm mộ hơn, mang đến cho em nhiều bài solo hơn và đưa em lên tầm cao hơn trong sự nghiệp thần tượng của mình.

Chỉ là, điều đó đã mang đi tình yêu tôi dành cho em thuở đầu tiên ấy.

Tôi đã hận.

Em có biết vì em tôi đã đánh đổi không ít thứ, đánh mất không biết bao nhiêu điều, chỉ để được dõi theo và yêu em. Sau tất cả những gì em đã cho tôi, đã gây cho tôi, em có quyền gì bỏ tôi lại như vậy.

Đáng hận hơn là, tôi vẫn không thể bỏ cuộc. Bao nhiêu lần tôi quyết tâm từ bỏ, nhưng chỉ một nụ cười, một ánh nhìn thoáng qua, tôi lại tìm thấy em những ngày xưa ấy. Tôi lại trở lại, cố gắng tìm kiếm từng dấu hiệu nhỏ nhoi nhất, rằng em ngày xưa vẫn ở đây, rồi lại không ngừng cảm thấy bản thân thật ngu ngốc.

Nhưng đã gần ba năm rồi, tôi cũng không còn đủ yêu để hận em nữa.

Tôi đã lại có thể đứng vững, hay ít nhất tôi cũng có thể cố gắng để nhìn em bây giờ sẽ không còn cảm thấy đau nữa. Ba năm, tôi cũng đã quen với giọng hát của em, cũng đã quá nhàm với việc tức giận mỗi khi nhìn thấy nụ cười thần tượng của em. Đáng lẽ phải cảm thấy thật thanh thản, vậy mà tôi lại cảm thấy tức giận, với chính bản thân mình. Tôi đã quá quen với em của hiện tại, đến mức hình ảnh và giọng hát ngày xưa đã từng in sâu vào trong tâm trí mình lại trở thành thứ gì thật lạ lẫm.

Thỉnh thoảng, tôi lại muốn bật khóc.

Ngày cả hình ảnh và giọng hát ngày ấy mà tôi cố cất giữ sâu trong tâm trí bản thân cũng đã dần phai nhạt. Tôi cố gắng đuổi theo níu giữ, đổi lại là hình ảnh em ngày càng mờ nhạt.

Dần dần, hình ảnh em biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Nếu tôi có nhớ đến, thì hẳn là bởi hình ảnh em biến mất để lại một lỗ hổng quá lớn trong tâm trí tôi. Tôi đã quá quen với việc yêu em, một thói quen đã lặp đi lặp lại hàng ngày suốt gần bốn năm.

Để đến bây giờ, mỗi lần nhìn thấy em, tôi không còn cảm thấy hạnh phúc, cũng không cảm thấy tức giận hay đau đớn, chỉ còn là sự trống rỗng vô hạn.

Em biết không, tại nơi đây, trong trái tim tôi, luôn có một khoảng trống chỉ dành cho em, chờ đợi một ngày được lấp đầy lần nữa, bởi không một ai khác ngoài em.

Cho dù bản thân tôi biết rõ, đó là điều sẽ không bao giờ xảy đến lần nữa.
   
Đây là món quà duy nhất tôi có thể tặng cho em.

…cho năm nay, năm sau, năm sau nữa…

…cho đến ngày cuối cùng của tôi.


Kaz








Damn

Damn

Damn

What I’d do to have you here, here, here.

I wish you were here, Chinen

Damn

Damn

Damn

What I’d do to have you near, near, near

I wish you were here, Chinen.

...

Wish You Were Here
 
 
 
 
->Read More...

0 Comments: