Hey! Say! Chatbox

Một chút, về tình yêu tôi dành cho Em.

Ngày 18 tháng 1 năm 2011

Cứ mỗi lần viết một bài mới trong blog, mình lại có cái thói quen đếm xem đã bao lâu kể từ bài viết trước. Đếm xem mình bỏ bê đã bao lâu. Đọc xem lần viết gần đây nhất, mình đối với Em thế nào. 

Lần này không đọc nữa. Cứ viết thôi. 


Hôm nọ, mình cắm máy down cả ngày. Đến tối muộn về nhà mới xem được summary 2010. Thế là đúng 12h đêm, mình bắt đầu bật máy tính,, đeo tai  nghe, bật lò sưởi, chui vào chăn, thò mỗi cái mặt ra ngoài để nhìn cái màn hình. Cảm giác thật là thích. Lâu lắm rồi mình mới dành nhiều thời gian như vậy cho Em.

Concert lần này không đem lại cho mình nhiều cảm xúc như xem các concert trước đó. Không như cái Ten Jump, mình bỡ ngỡ khi thấy vẻ mặt mới và ngày xưa của Em đan xen vào nhau. Không như cái winter, mình vừa xem vừa bật khóc mỗi lần Em hát. Càng không như First concert, mình xem đi xem lại đã không biết bao lần mà vẫn không chán. Có thể bởi những đoạn có Em ít quá chăng? Hoặc chăng, mình cảm giác, hình như từ đầu đến cuối, vẻ mặt Em vẫn như vậy? Đôi khi, mình cảm thấy Em sao xa lạ đến vậy, mình không sao nắm bắt được cảm xúc, suy nghĩ của Em khi đó. Dường như, có một bức tường chắn quanh Em. Và mình đã không còn có thể nhìn thấy Em đằng sau đó nữa. Mình cảm thấy, Em thật sự đã trở thành một thần tượng rồi.

Dù vậy, có những thứ không thể giấu. Như nét đẹp của Em chẳng hạn.

Trước đây, mình dùng từ "thần" để chỉ vẻ đẹp của Em. Bởi vì, trước đó, mình chưa từng bao giờ tưởng tượng, rằng những nét đẹp đó lại có thể cùng tồn tại trên một người mà vẫn hài hòa đến vậy, thu hút đến vậy, quyến rũ đến vậy. Giờ mình không miêu tả vẻ đẹp của Em nữa. Đơn giản là vì mình bí từ. Có bao nhiêu vốn liếng đã xài hết trong những bài viết trước đây và fic rồi. 

Dù bây giờ, nhiều khi Em làm mấy cái động tác cùng vẻ mặt khiến mình chỉ muốn đạp bàn đập ghế lấy hết đồ Em ra mà chửi bới. Nhưng mà Em biết đấy. Em đẹp. Thế nên tôi cũng chỉ có thể ngậm ngùi mà thôi. Đời nó thế mà Em.
Tôi ghét đấy. Tôi bỏ chạy đấy. Nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn cứ quay lại thôi. Tại tôi lỡ yêu Em rồi. Và Em mà tôi yêu lại cứ thi thoảng trở lại trêu ngươi tình yêu tôi dành cho Em.

Thế nên Em à, giả vờ dễ thương nữa đi. Để cho những đám fan phải hò hét, để cho các fangirl tha hồ tưởng tượng Em nằm dưới rên rỉ hấp dẫn như thế nào. Đã làm thì làm cho thật khéo vào. Để tôi có thể đủ quyết tâm mà bỏ cuộc.

Cứ thế này, lại thật tàn nhẫn đấy Em.

...
Mình lại lan man. Vốn lần này chỉ quay lại để nói về việc mình yêu cái phong cách của Em. Cơ mà, chỉ định dẫn một chút, mà cuối cùng tại sao lại thành ra cái đống trên kia chứ?

...

Nhiều lúc mình không sao hiểu được, Yamada và Em, chúng nó khác nhau thế mà sao Em lại quý nó được. Thật sự mình mệt mỏi khi phải cảnh giác để ý thật giả thế nào. Thế nên giờ, mình mặc kệ. Chúng nó quý nhau thật hay không, mình không suy nghĩ nữa. Yêu thì cứ yêu. Ghét thì cứ ghét. Em có biết đâu mà sợ Em buồn lòng.

Mình càng ghét phong cách của nó bao nhiêu, thì mình lại càng yêu nhiều hơn phong cách của Em. Phải thừa nhận, mình cũng khoái nhìn Em nude, nhưng mà mình lại càng yêu hơn việc Em kín đáo. Mà vốn dĩ, chỉ cần Em mặc áo rộng cổ thôi, cũng đã đủ khiến mình phải nóng cả mặt. Rồi mình yêu cả cái cách chào hỏi của Em, mình thích cái sự nghiêm túc đó, còn cái kiểu bỡn cợt cười đùa, làm mình có cảm giác không được tôn trọng. Cả cái cách Em nhảy nữa. Hình dáng con người có thể dễ dàng thay đổi, nhưng cũng có những thứ ăn sâu rồi thì không sao khác được. Như cách Em nhảy vậy. Nhiều khi, mình nhận ra Em không phải vì Em là người thấp nhất, hay vì bộ đồ Em đang mặc. Mình nhận ra Em là nhờ dáng nhảy ấy. Cái cách Em đưa tay lên hay thậm chí là bước đi theo nhịp điệu một cách hết sức tự nhiên, rất nhẹ nhàng và khoan thai, như thể đó vốn dĩ là một phần của Em vậy.

Thanh thoát.

Phải, nó là từ dành cho điệu nhảy của Em.

Tôi luôn muốn miêu tả cách Em nhảy. Nhưng mà, cảm nhận là như thế, mà không sao diễn tả được. Bởi vậy, trước giờ ít khi nào tôi nói về dáng nhảy của Em. 

Tôi từng nghĩ đến nhiều từ để chỉ cách Em nhảy.

Nhẹ nhàng? Nhưng điệu nhảy của Em đặc biệt hơn thế.

Đẹp. Nhưng vậy có khác gì khi tôi nói "Em đẹp"?

Quý phái? Cũng không sai, nhưng điều đó dường như xa xỉ quá, khuôn khổ quá. Mà cách Em nhảy, đem đến một cảm giác gần gũi hơn nhiều.

Và từ "thanh thoát" chính là từ thích hợp nhất. Rất nhẹ nhàng tự nhiên. Vừa xa mà cũng vừa gần. Và nó cũng hợp với vẻ đẹp mà tôi gọi là "thần".

Hơn nữa, từ "thanh thoát" cũng thích hợp, để chỉ điều đã cứu rỗi một người.

Thật sự, nhiều khi, chỉ là dáng nhảy của Em cũng thành một chỗ dựa cho tôi.

..
Cảm giác Em mang đến cho tôi trong summary 2010 chính là cảm giác này. Mỗi lần nhìn thấy Em nhảy. Tôi lại cười tự nhủ,

"Đúng là Em rồi."

Hơn ba năm kể từ khi tôi biết đến Em, Em đã thay đổi nhiều lắm. Chỉ duy nhất có dáng nhảy của Em là vẫn mãi như vậy.

Hãy mãi như vậy nhé, Em.
->Read More...

4 Comments:

MsNyuchan said...

hay, It's so great

lesscsmin said...

Em ít hơn Chiinen 1 tuổi. Vậy nên chắc là em của chị rồi.

Chị yêu Chiinen nhiều lắm nhỉ.
Yêu. Thì nó sẽ thế nào chị nhỉ?
Em mới chỉ biết Chiinen
mà em cũng chả nhớ biết từ lúc nào nữa.

Nhưng mà, hình như, không được rồi...

__[K]az__ said...

Heh... ^^

tanpopo82 said...

Những điều b cảm nhận về Chii-kun cũng giống như mình vậy ^__^
Gần đây, nhìn bé nó (uhm, đúng là bé thật, mình hơn bé nó hơn 10t lận a~) quả là có chút trưởng thành, chững chạc, không còn nét ngây thơ vô số tội,cũng như sự vui vẻ, hồn nhiên như lúc trước ... nhưng vẫn còn nguyên vẹn nụ cười đó, những vòng xoay người không lẫn vào đâu được của bé.
Tuy có chút tiếc nuối, nhưng sự yêu mến dành cho bé Chii vẫn không hề thay đổi ^__^ (dù mình chỉ mới biết về bé Chii gần đây thôi, haizzz)