Hey! Say! Chatbox

[FanFic] We are a family - Câu chuyện thứ bảy

Ngày 13 tháng 10 năm 2010

Có lẽ nên up nốt chương này lên đã :)


We are a family
~*~
Câu chuyện thứ bảy:
Đáy hộp
~*~







Tôi vẫn thường mơ thấy,

nơi bình minh,

có một người đứng đó






Ngồi trong căn phòng của mình, chìm trong những bài hát của Arashi là một thói quen từ lâu lắm rồi. Sau những buổi tập mệt mỏi, sau tất cả những áp lực, sau những bí mật ẩn giấu đằng sau khuôn mặt tươi cười, có thể ngồi đây lắng nghe tiếng nhạc dường như khiến tôi có thể tạm quên đi tất cả.

Qua khung cửa sổ, ánh nắng hắt vào căn phòng dần chuyển màu. Rồi ngước nhìn lên, tôi có thể thấy cả bầu trời hoàng hôn. Như một bức tranh. Đẹp và huyền bí. Khiến người ta có thể run rẩy kêu lên âm thanh thán phục trong sợ hãi.

Hoàng hôn, kết thúc của một ngày, khiến người ta nhớ lại những gì đã trải. Bóc trần những thứ con người ta vẫn cố gắng che đậy. Vui nhiều, mà đau thương cũng không ít.

Lạc lối trong cảm xúc.


Khởi đầu sự nghiệp mỗi người mỗi khác. Có người lên, có người xuống. Có kẻ cười, có kẻ khóc. Có những kẻ cười trong nước mắt. Cái nơi này làm gì có đủ chỗ cho tất cả. Bởi vậy chăng, mà tình bạn nó mong manh đến thế.

Ta đưa bàn tay ra, hy vọng một ai nắm lấy. Để rồi không đủ can đảm nắm lấy bàn tay ấy cùng đi đến cuối con đường.

Rồi cuối cùng, chỉ còn mình ta bước đi.

Vậy mà, tất cả chúng ta vẫn cứ cố mà lao vào.


Hoàng hôn. Thật khiến người ta lạc lối trong cảm xúc. Một tiếng cười bật ra khỏi đôi môi, tôi đứng dậy, bước về phía tủ sách của mình. Đưa những ngón tay rà trên gáy những cuốn sách, tôi dừng lại nơi cần đến, rồi rút ra chừng năm, sáu quyển.

Để lộ đằng sau, một chiếc hộp đen.

Khẽ mỉm cười.

Với lấy chiếc hộp, đặt vào trong lòng mình, rồi tôi trở lại chỗ ngồi ban nãy.

Tôi đưa tay mở nắp hộp. Nhẹ nhàng. Thận trọng.

Trên cùng là tấm bảng chữ kí của Ohno, báu vật của tôi. Tôi cầm nó lên, ngắm nhìn nét mực thanh trên tấm bìa. Ngày đó ùa về trong tâm trí. Dù khi đó mới chỉ là một đứa trẻ, tôi vẫn nhớ như in cái lúc tôi bắt được bảng chữ kí này, vẫn nhớ cả cái cảm giác sung sướng hạnh phúc dâng lên khi nắm lấy nó. Khoảnh khắc đó, tôi thấy mình dường như gần với thần tượng của mình, gần với cái thế giới này, hơn bao giờ hết. Tôi vẫn luôn ước mong, có thể được như anh. Giá như có thể trở thành anh. Tôi đã từng ước ao như thế. Khoảng thời gian ấy, khi vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ trong cái thế giới của riêng mình.

Nhưng rốt cuộc, con người ta, không ai có thể giống ai.

Tôi đã bước đến cái thế giới này, bằng một con đường khác.

Xa thật xa so với cái lý tưởng ngày ấy.

Xa thật xa, với chính bản thân mình.


Đôi lúc, nhìn chính mình trên màn hình tivi, tôi tự hỏi đó là ai.


Đôi lúc, nhìn lại tất cả, tôi tự hỏi đâu mới thật sự là mình.


Có ai biết?



Đặt tấm bảng chữ kí sang một bên, tôi nhìn lại vào chiếc hộp. Phía bên dưới là những món đồ kỉ niệm suốt quãng thời gian qua. Tôi lần lượt nhấc từng món đồ ra đặt bên cạnh, cho đến khi chỉ còn lại một phong thư, nơi đáy hộp.

Ngắm nhìn nó một hồi lâu, cảm giác bồn chồn dâng lên trong lòng, nửa muốn mở ra, nửa muốn cất đi. Rồi cuối cùng, tôi cũng cầm lấy nó. Cảm giác thật quen thuộc.

Một cách chậm rãi, tôi mở phong bì, lấy ra bên trong một bức thư. Tờ giấy mỏng màu xanh dương nhạt được gấp làm ba để cất vừa vào bên trong. Tôi có thể thấy hàng chữ mờ nghiêng nghiêng từ phía mặt trái. Từ từ, tôi mở bức thư, và đọc.

Đọc những hàng chữ đã in sâu vào tâm trí.

“Gửi đến Chinen-kun,

Tôi chỉ là một người hâm mộ, hy vọng những dòng chữ này có thể đến đôi tay cậu.

Cậu hẳn chẳng biết tôi là ai. Cứ biết rằng tôi chỉ là một trong số vô vàn những con người hâm mộ cậu ngoài kia là được. Tôi không mong gì hơn.

Bởi vì, sự tồn tại của cậu đã là một niềm hạnh phúc với tôi.

Cậu biết không, tôi vẫn luôn dõi theo cậu, từ cái ngày cậu bắt đầu bước vào cái thế giới nghệ sĩ này cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn ở đây, âm thầm dõi theo cậu. Cậu biết không, nụ cười của cậu, đẹp lắm. Giờ cậu vẫn nở nụ cười rạng rỡ ấy, nhưng sao đôi mắt cậu không còn cười?

Cậu biết không, đôi lúc tôi ước ao cậu chưa từng bước vào thế giới ấy, dù chăng nó có nghĩa là tôi sẽ chẳng bao giờ biết đến cậu, dù hẳn là cậu sẽ không hài lòng trước những suy nghĩ ích kỉ này của tôi. Cậu vẫn luôn mong muốn được là một phần của thế giới ấy, phải không?

Chỉ bởi vì, sự tồn tại của cậu, đã là một niềm hạnh phúc với tôi.

Tôi biết, những lời nói này sẽ chẳng thay đổi được điều gì. Cậu vẫn sẽ ở trong cái thế giới ấy, và tôi sẽ vẫn ở đây, âm thầm dõi theo cậu.

Tôi chỉ hy vọng rằng, cậu có thể biết. Ở ngoài kia, có một người vẫn đang theo dõi cậu, vẫn luôn yêu cậu, bởi chính bản thân cậu mà thôi.

Từ một người luôn ủng hộ cậu.”


Tôi nhìn chăm chú vào những con chữ ấy. Không phải là đọc, mà chỉ là ngắm nhìn, chỉ là hình dung, một ai đó, đang nhìn tôi, nhìn vào con người sâu bên trong tôi.

Từ từ, tôi áp bức thư ấy gần nơi ngực trái, xoa dịu những cảm xúc lạc lối.

Chỉ cần biết rằng, ngoài kia, có một người đang nhìn tôi. Chính bản thân tôi, xuyên qua những màn hình, những tấm ảnh, những lời nói, những nụ cười, xuyên qua những rào chắn ấy, để nhìn vào chính tôi. Vậy là đã đủ, để tôi có thể tiếp tục.

Cứ như vậy, thời gian cứ trôi, hoàng hôn dần tắt. Ánh sáng vàng cam le lắt để nhường chỗ cho màu đêm. Tôi chỉ ngồi đó, với bức thư, và ngắm nhìn khoảng trời đang chuyển mình.

Rồi tôi trở lại với chiếc hộp, đặt lại bức thư đã được cho vào phong bì một cách cẩn thận bên dưới đáy. Sau, tôi đặt lại những vật dụng khác lên trên, theo đúng thứ tự ban đầu, cho đến tấm bảng chữ kí. Và trên cùng, tôi đóng nắp lại. Đứng lên, tôi trở lại giá sách, đặt chiếc hộp vào vị trí ban đầu, giấu sau những quyển sách.

Cất bức thư ấy nơi đáy hộp. Và cất những dòng chữ ấy nơi đáy tâm hồn.






Tôi vẫn thường mơ thấy,

nơi bình minh,

có một người đứng đó

















Nhớ khi Kaz viết xong chương này, có cảm giác thật nhẹ nhõm. Cuối cùng mình cũng đã viết ra được những gì mình đã nghĩ. 

Cảm giác mình đã vượt qua được
Một lần nữa, cảm ơn những người đã động viên Kaz viết nốt fic này :)
->Read More...

0 Comments: