Ngày 25 tháng 1 năm 2010
We are a family
~*~
Câu chuyện cuối:
Kết
~*~
Cuộc đời chúng tôi…
Nói cuộc đời có lẽ là hơi quá, bởi chăng chúng tôi còn chưa trải qua được hai mươi năm cảm nhận.
Vậy hãy nói là cuộc sống. Vậy sẽ bao hàm tất cả chúng tôi, tất cả chúng ta.
Cuộc sống thật không dễ dàng. Với họ, với bạn và với tôi.
Đằng sau những mối quan hệ, đằng sau những nụ cười, đằng sau những cái vỏ bọc này, chúng tôi có gì?
…
Chúng tôi là những người may mắn. Chúng tôi không cần phải dán mình cả ngày trong văn phòng, không phải khoác lên người những bộ vest nặng trĩu, không phải lo lắng tích cóp từng đồng xu còm cõi nếu chẳng may không có được một cái bằng, và rất nhiều thứ khác nữa mà biết bao người phải gánh chịu.
Chúng tôi là những người may mắn. Chúng tôi có tài năng, có cơ hội. Chúng tôi có thể làm những gì mình muốn, có thể thực hiện ước mơ, điều mà không phải ai cũng có thể làm được.
Họ nhìn thấy chúng tôi như thế.
…
Mở đầu câu chuyện về chúng tôi, phải không…? Một câu chuyện không hạnh phúc như cái bề ngoài của nó.
Chúng tôi là những người may mắn. Nhưng may mắn không bao giờ là trọn vẹn. Đó là cái giá phải trả. Vậy thôi. Công bằng đấy chứ. Vì ai cũng phải đấu tranh, để giữ lấy cho mình một điều gì đó.
Vì vậy, nếu được chọn lần nữa, giữa việc đứng ở đây cùng họ, và trở thành một người ngoài kia. Tôi sẽ vẫn lựa chọn nơi này?
Có lẽ, họ cũng giống như tôi?
…
Trong một quán ăn, cả nhóm chúng tôi đang ăn mừng buổi concert vừa diễn ra tốt đẹp. Takaki cầm chai rượu rót cho Yabu đồng thời âm mưa đổ cả vào cốc của mấy đứa nhóc 7 bên cạnh. Yamada vội gào toáng lên.
-Này này, em chưa muốn bị đình chỉ đâu.
-Yên tâm đi em, chỉ cần không ai trong chúng ta nói ra là được. Hikaru cười rất chi là nham hiểm. Buổi biểu diễn ngày hôm nay qúa thành công, không uống thì thật là phí.
Cả đám nhóc chưa đủ tuổi trong đó có tôi nhìn nhau e dè, sau cùng quyết định không nói gì cả. Lỡ có rót vào cốc thì coi như tại không biết. Lỗi là của Takaki và Hikaru.
-Được rồi. Yabu đứng lên, cầm cốc mình trước. Mừng cho buổi diễn kết thúc tốt đẹp, nâng cốc lên nào.
Yabu vừa dứt lời, cả bọn lập tức đứng lên chụm lại nâng cốc.
-KAMBAI!!!
Dứt lời, cả bọn cùng uống, vài người bên 7 bị sặc khi nhấp phải mùi vị vừa đắng vừa chát của rượu, trong khi cả đám BEST thì cứ lăn ra cười rôi chê mấy đứa còn trẻ con quá. Chẳng bên nào nhường, cả đám vừa cười vừa cãi nhau chí chóe.
Những giây phút này, thật quý giá.
Dù cho chúng tôi vẫn mang trong mình sự xích mích, nhưng chẳng phải giây phút này vẫn thật hơn bao giờ hết?
…
Họ cũng như tôi thôi.
Nếu phải chọn lựa lần nữa, chúng tôi vẫn chọn nhau.
END
Cám ơn mọi người đã theo dõi đến cuối fic.
0 Comments:
Post a Comment