Hey! Say! Chatbox

[FanFic] Dreams Come True - Chương I

Ngày 09 tháng 1 năm 2010

Title: Dreams Come True

Author: Kaz, Baka.
Genres: Bờ Hờ, Bờ Tờ (có thể loại này ko ta )

Characters: Nó, Chinen và những nhân vật khác.
Rating: có thể dịch chuyển từ K đến MA tùy từng giai đoạn

Summary: Đã có idol thì phải có fan. Đã có fan thì phải có crazy fan. Và đã là crazy fan thì có thể làm bất cứ điều gì

Status: sẽ có ngày kết thúc.
Author's note: mục đích thật sự là muốn nhìn thấy một em seme






CHAP I


Nó nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay. Mọi thứ đang xa và nhỏ dần lại cho đến khi được che lấp hoàn toàn bởi những đám mây màu trắng. Rời ánh mắt khỏi đó, nó ngồi lại ngay ngắn trên ghế rồi rút tờ báo phía trước ra đọc. Đập vào mắt nó là những tít báo quen thuộc. Tình hình kinh tế xã hội, những phát hiện mới trong khoa học, những địa điểm du lịch hấp dẫn,… tất cả những thứ đó đều chẳng liên quan gì đến nó cũng như mục đích của nó khi ở đây. Chuyến bay đến Nhật, một mình.

Xem chừng sẽ không thể kiếm được cái gì hay ho để đọc, nó lật nhanh cho hết quyển rồi cất trở lại chỗ cũ. Nó lôi chiếc Ipod trắng trong túi quần, đeo tai nghe. Ánh mắt nó chạy nhanh theo list nhạc và sáng lên khi bắt gặp bài hát quen thuộc. Thật hợp với nó lúc này. Khẽ mỉm cười, nó bấm nút play. Rồi nó nghiêng đầu về phía cửa sổ, ngắm nhìn lại những đám mây trắng đang trôi. Lắng nghe tiếng dạo nhạc, nó nhớ về ngày đó, về một buổi họp nho nhỏ bí mật.


*Flash back*

Trong ánh đèn lờ mờ, chính giữa căn phòng là một chiếc bàn tròn, nơi mà phải có đến hơn nửa chục đứa con gái đang túm tụm lại với nhau với vẻ mặt rất nghiêm trọng. Và tất cả đều nhìn về phía nó. Một đứa thận trọng đứng lên, hắng giọng phát biểu.

“Tất cả chúng ta hẳn là đều đã rõ lý do của buổi họp mặt này.”

Ánh mắt cả đám còn lại trong đó có nó lập tức chuyển sang kẻ vừa đứng lên, một vài đứa gật gù hiểu biết.

“Một người trong nhóm chúng ta vừa được ban một cơ hội trời cho…” đứa con gái đó dừng lại như muốn tạo ra sự hồi hộp rồi liếc nhìn một lượt đám bạn xung quanh và dừng lại ở nó. “…và chúng ta ở đây để cơ hội đó trở nên hoàn hảo...” Con bé dừng lại lần nữa, ánh đèn lờ mờ xung quanh làm câu chuyện thêm phần hồi hộp. “…tôi xin mạn phép được gọi tên cuộc họp này là Tiếp cận-Bắt cóc-Chia đều Hey! Say! JUMP ”.

Một giây im lặng và cả đám lăn lộn cười, tán loạn cả căn phòng.

“Tao chết mất, tao sắp chết vì cười rồi.”

“Ôi zời ơi, chúng mày bật đèn lên.”

“Tao nghĩ nên đổi tên thành Chiến lược bắt gọn Hey!Say!JUMP thì đỡ lộ hơn.”

“…”


Cuối cùng, sau khoảng vài chục giây giải tỏa, cả bọn cũng lắng xuống một chút. Sau một hồi bàn bạc, cả đám quyết định sẽ chia sẻ cho nó những kinh nghiệm quý báu mà chính mỗi người ngồi đây đã đừng trải qua hoặc giật từ người khác.

Lời khuyên đầu tiên hay có lẽ là lời nhờ vả đầu tiên kèm theo khuôn mặt long lanh lấp lánh đầy hy vọng.

“Mày chắc hẳn cũng từng nghe trụ sở của JE nằm ở Shibuya, và nghe đồn jai JE cũng hay mua sắm ở đó lắm. Tao khuyên mày đừng tiếc thời gian mà hãy đứng rình jai ở Shibuya. Nếu mày thấy ngại, thì làm ơn, vì tình nghĩa lâu năm giữa hai ta mà gánh vác sứ mệnh mà tao không thể.”

Next…

“Đến trụ sở JE, mày đừng dại mà canh cửa trước. Các anh không dại mà đi đường đó đâu. Lần trước tao đứng rình hoài không thấy. Ngày cuối cùng tao mò ra cổng sau mới biêt. Hy vọng là bây giờ jai JE không xài đường hầm. Nhớ chụp lại cho tao vài bức làm quà.”

Next…

“Mày phải biết là mày có gan đứng rình thì khối đứa khác cũng có. Nhưng fan Nhật thường bị hạn chế bởi luật của JE và FanClub. Còn mày thì không. Nếu bọn nó bắt quả tớm mày thì cứ xổ tiếng anh, tiếng pháp hoặc tốt nhất là tiếng mẹ đẻ của chúng ta. Đảm bảo bọn nó không thể hiểu. Không ngờ tiếng việt cũng có lúc hữu dụng thế này. À… mà mày sau đó cũng phải biến nhanh kẻo bọn crazy fan nó thịt đấy. Tao nghe phong phanh trên mạng có vài đứa sau này không bao giờ dám trở lại nữa.”

Next…

“Nếu mày có cơ may được gặp idol. Có hai cách để gây ấn tượng. Một là tốt. Hai là xấu. Tốt đương nhiên là dễ hơn, những cũng dễ đụng hàng lắm. Kiểu như tỏ ra là một em gái ngây thơ, xinh xắn, dễ thương, blah blah blah. Bởi thế sau đó sẽ nhanh chóng rơi vào dĩ vãng. Còn xấu thì hiếm nhưng cần phải có một trình độ thâm thúy mới có thể tóm gọn đối phương. Đầu tiên là đối đầu, hiềm khích, nói xấu như vậy đảm bảo ấn tượng khó phai, cái này thì dễ ăn rồi, cái khó là mày phải làm sao chuyển dần ấn tượng xấu đó thành ấn tượng tốt. Đến khi vào rọ rồi mày chỉ cần đậy nắp là OK.”

Next…

“Nói tao nghe, mày định đánh quả một mình hay chia sẻ với bạn bè? Tốt. Mày quả không hổ danh là bạn thân của tao. Idol của mày tao không đụng. Tao chưa muốn chết dù tao cũng hám lắm. Tao không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần một người là đủ rồi. Mày làm ơn đóng gói Yabu rồi ship hoặc xách tay về đây dùm tao. Tao sẽ đội ơn mày lắm. Cách thức đơn giản thôi. Mày cứ rình ở cổng, không cần tạo ấn tượng gì. Chụp ete rồi cho vào túi là xong. Mày yên tâm. Anh yêu của tao gầy nhẹ lắm, gấp vào thế nào cũng vừa. Nếu cần tí nữa tao với mày đi chọn vali.”

Next…

“Tao đã liên lạc với vài người bên Nhật rồi, hội cùng thuyền cả. Nếu mày cần đồng bọn cứ hú bọn nó một câu. Nhưng tao nghĩ bọn nó sẽ đòi chia phần. Mà dù có bắt cóc được cả 10 người trong Jump cũng chưa đủ cho tất cả những người ngồi đây. Bọn nó mà giữ thêm vài người thì bọn tao cứ phải chuyền tay xơ múi được có mấy ngày thì thật chẳng bõ. Nên khi nào bí quá hẵng gọi nhé!”

Next…

“Xin lỗi mày, tao quả thực chẳng có kinh nghiệm gì để tặng mày như quà trước khi đi. Tao nghĩ là tao chỉ có thể giúp mày kiếm mấy thứ lặt vặt như con chip định vị để mày theo dõi jai JE, ete để chụp bất tỉnh, đạn pháo để mày tung hỏa mù, vali đặc biệt nhét vừa người cài thêm động cơ để mày dễ dàng chạy thẳng ra sân bay về nước. Tao chỉ có thế thôi. Mày nhận tạm cho tao vui.”

Next… next… next… một loạt những kinh nghiệm được đúc kết qua bao thế hệ được đưa ra. Nó cẩn thận lắng nghe, gật đầu lia lịa và ghi chép lại không thiếu câu nào. Và lời khuyên sau đó chuyển dần thành…

“Mày nhất định phải lùng bằng được cho tao đủ bộ single limited của Jump. Tao biết là giờ thật khó để kiếm đủ. Nhưng dù phải tốn bao nhiêu tiền của, bao nhiêu xương máu và nước mắt, pleaseeee!!!!!!! Tao sẽ không để mày thiệt đâu.”



“Mày nhớ bức ảnh trong Spring concert 08 không? Đó, cái ảnh mà anh ấy làm cái trò này này. Mày không nhớ à? Được rồi, đợi tao mở laptop ra… Đây này, bộ ảnh này này. Mày kiếm hộ tao nhá. Ôi trời ơi, tao yêu mày lắm. Để tao hun mày cái.”



“Tao chỉ cần mày kiếm cho tao mấy tấm ảnh papazazi thôi.”



“Sắp tới Jump ra single mới, mày mua hộ tao, à, chữ kí nữa, của cả Jump nhé, bảo kí vào cái bìa ấy. Lần trước tao xin kí đĩa, về xem nhiều quá bị mờ rồi.”



Cuối cùng, cuốn sổ ghi chép kinh nghiệm của nó đã trở thành cuốn sổ đặt hàng.

*end flash back*



Buổi họp hay nói gần gũi hơn là buổi chia tay của nó đã diễn ra như thế. Cái lũ bạn nó thật là… toàn một lũ hám jai, mà cũng chả khác gì nó là mấy. Nhưng nó không hiểu bọn nó làm cách nào mà đào ra nhiều kinh nghiệm thế khi mà mới chỉ có một, hai đứa sang Nhật. Nó dám cá bằng cả cái đầu cứng ngoài 250Gb đồ idol của nó là bọn bạn nó chỉ cho nó những lời khuyên từ trí tưởng tượng của chúng nó là chính. Không biết có mấy chiêu là xài được nữa.

Mà quả đúng như bọn bạn đã nói. Nó đang được ban một cơ hội trời cho, hay nó nên nói là cơ hội bố mẹ cho nhỉ? Một chuyến đi Nhật, như một món quà mừng nó vào đại học. Một buổi chiều, khi nghe bố mẹ nó thông báo, nó không tin vào tai mình nữa. Nó hạnh phúc tưởng chết đi được. Nó vẫn nhớ nguyên cái cảm giác khi nghe tin, một cảm giác lâng lâng như nó đang bay giữa bầu trời. Nó cứ bay, bay mãi, rồi nó nhìn thấy từ xa mặt trời, nó biết mình đã đến Nhật, rồi nó nhìn thấy cậu, đẹp và chân thực vô cùng. Cậu cười, với nó. Nó cứ hớ mồm cười ngu ngơ cho đến khi rơi bịch từ giường xuống dưới đất giữa đêm khuya. Rồi nó tự hỏi nó mơ từ đoạn nào không biết để rồi hớt hải đập phá giường bố mẹ hỏi lại. Cho đến khi nghe lại lời khẳng định đầy bực tức bởi bị phá giấc, nó mới yên tâm chui vào giường rồi không thể ngủ lại được nữa. Nghĩ lại nó vẫn không hiểu sao sau khi nghe tin được đi Nhật chơi, đầu óc nó lâng lâng kiểu gì mà tận nửa đêm mới tỉnh dậy. Không biết trong khoảng thời gian đó nó có làm gì ngu ngốc không nữa.

Nó đã từng tưởng tượng chuyện nó được sang Nhật, rồi nó được gặp cậu, trò chuyện với cậu, và đủ thứ ba chấm khác mà một crazy fan có thể nghĩ ra.

Giờ, nó đang nắm lấy cơ hội trong tay. Cơ hội để nó có thể gặp, trò chuyện và đủ thứ ba chấm khác với cậu. Nó nhếch môi cười đầy gian xảo.

Bài hát của cậu vẫn vang lên bên tai nó.

“Saa yume mimashou, Suteki na koto
Hãy cùng mơ về những điều tuyệt diệu

Saa yume mimashou, itsumademo
Hãy mãi mãi mơ

Saa yume mimashou, yume no you na
Hãy mơ, mơ một giấc mộng như mơ

yume wo mimashou
Hãy cùng mơ

We can dream We can dream…”


Nó khẽ nhẩm theo bài hát. Đã thành thói quen mỗi khi nó nghe thấy giọng cậu. Mấy người ngồi cạnh liếc nhìn nó. Hình như nó hát hơi to thì phải, cũng có thể họ nghe thấy điệu cười gian tà của nó khi nãy. Nó giả vờ cười bẽn lẽn rồi vội quay mặt nhìn ra cửa sổ, nơi có đích đến của nó.

“I’m comming… Chinen-kun.”









END CHAP I



->Read More...

0 Comments: