Hey! Say! Chatbox

Project mừng sinh nhật Chichan :X

Ngày 30 tháng 11 năm 2009



đã up link MF, link MU bạn up hỏng, mai sẽ up lại sau ^^~



[DVD] 400th Nin x Nin Making

English subtitles credit to NEWShFAN.
Raw files credit to Yoona_cute@LJ (hình như thế, xin phép ss pang :D )
Translator: Lee-kun (từ cách đây gần 1 năm =]] )
Editor: Kaz (Tối hôm qua)
Encode/ Upload: Kaz (tối hôm nay)

MF: 001 002 003


MU:

Kaz đã quyết tâm từ hôm trước là hôm nay bùng để ở nhà làm sub mừng sn em, vậy mà cuối cùng cả ngày mất điện, mãi đến tận tối mới vội vội vàng vàng làm nốt phần dang dở còn lại.

Thực ra đã nghĩ đến chuyện mua cái gì đó gửi sang bên Nhật tặng em. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình ko giỏi mấy cái vụ style, lỡ gửi sang em chê nhà quê thì... =)) Thêm nữa là dạo gần đây em bóc lột mình ghê quá. Áo, đĩa, book, mà vẫn chưa cái nào về tay mình TT~TT Cuối cùng mấy hôm trước quyết tâm lôi cái này ra làm sub, còn đến hôm nay mới thực thi.

Đã viết cho em lời chúc từ đêm hôm qua, nhưng hôm nay muốn chúc em lần nữa.

Chúc em hạnh phúc, Chinen.

->Read More...

Nói nhảm =))

sinh nhật em, vào đây nói nhảm

chà, thế là bạn cũng đã yêu em đc 2 năm rồi đấy, nhanh nhỉ, mới đấy mà đã 2 năm

2 năm qua, em đã thay đổi rất nhiều, bạn cũng thay đổi rất nhiều, nhưng bạn vẫn yêu em nhiều lắm

vì yêu em mà, bạn tự nhiên sống có mục đích, tự nhiên trưởng thành hơn hẳn, chứ trc kia bạn là cái đứa để mặc cho cuộc đời mình nó ra sao thì ra, không hề cố gắng làm gì cho nó sinh động, đại loại là hồi đấy đời bạn chán lắm, dù hồi đấy yêu tatchan rồi đấy, nhưng mà anh là một thứ đối với bạn hơi xa vời, ko thực cho lắm

trước khi yêu em, bạn chả bao giờ nghĩ bạn đang ở đây, ngồi viết cái này, chả bao giờ nghĩ bạn lại vượt biên đc

bạn cũng không nghĩ là bạn có thể vạch ra đc kế hoạch cuộc đời bạn sau này

bạn cũng ko nghĩ là sẽ bỏ tiền ra mua đồ JE

thế mà bây giờ, từ khi yêu em,

bạn có một mục tiêu chắc chắn phải thực hiện là đứng ở shibuya rình jai, hơi nhảm nhỉ =)),

bạn đã lơ mơ có kế hoạch cuộc đời bạn sau này, dù la bây giờ cái kế hoạch đấy đang dần dần sụp đổ vì đáng lẽ bây giờ phải ôn thi thì bạn đang ngồi nghe Helpless Night và viết cái này, tí nữa chưa kể xem phim và nấu chè

bạn đã vượt biên được, yeah! minna ko hiểu đc là bạn vui thế nào lúc đặt chân đến đây đâu, vui lắm í, tại nó là mơ ước từ hồi bé tí, mơ ước luôn luôn đc đặt lên trên các jai. và bạn biết bây giờ bạn đã làm đúng là quyết vượt biên cho bằng đc

đúng là sang đây buồn và cô đơn thật đấy, nhưng mà vì sang đc đây nên cũng an ủi phần nào. được cái đời sống cộng đồng bên này tốt, nên bạn đỡ thấy nhớ nhà, bây giờ cũng quen rồi

bạn đã trưởng thành lên rất nhiều, đầu óc ko còn cái kiểu "muốn ra sao thì ra", phải tự nhận là bạn suy nghĩ nhiều hơn trc, ngẫm ra đc nhiều điều hay ho, chứ hồi trc đầu óc bạn đơn giản lắm

bạn đã bỏ tiền ra mua đồ JE, ko phải đĩa của JUMP mà là của KAT-TUN, nghĩ lại thì ko biết tại sao dở dở điên điên đặt đĩa, bây giờ tự nhiên hối hận vì bây giờ bạn hết tiền theo đúng nghĩa đen của nó, tức là hết sạch sành sanh, ko còn 1 cắc luôn, tg lai chưa biết thế nào, nhưng JUMP mà ra thêm dvd chắc bạn lại bị dụ mua quá

đấy, đại loại là thế, bạn đc như bây giờ, một phần là nhờ yêu em, phần còn lại là nhờ một người khác cũng yêu em, tóm lại là nhờ em hết :D

cái người cũng yêu em í, người í rất là hay ho í, ở cùng người í rất là vui, mặc dù người ấy rất đểu và lúc nào cũng đì bạn, nhưng mà bạn chả thấy phiền, chắc tại bạn bị đì quen rồi nên thế. mà này, ko phải thấy nói thế mà đì người ta nghe.

người í tác động ko nhỏ vào cuộc sống của bạn, nhưng bạn cũng ko diễn tả thế nào cả

bây giờ bạn ở đây, người í ở nhà, hiếm khi nói chuyện đc với nhau lắm, 1 đứa đi học cả ngày, 1 đứa ngày ngủ đêm chơi, lệch cứ gọi là đừng hỏi, nhiều khi muốn gặp cũng chả gặp đc, đau thế đấy

bạn đi như thế này, bạn đang tự hỏi là người í ở nhà như thế nào, ko biết có thay đổi ko, có khác đi ko, bạn cũng tự hỏi là liệu mối quan hệ này có còn như trc kia ko nữa

nhưng bạn mong rằng nó vẫn sẽ như trc kia, vì đó là người hiểu bạn nhất, ngay cả bố mẹ bạn cũng ko biết nhiều về bạn như người í



nói nhảm đã xong, giờ đến phần chính

chúc mừng sinh nhật em

dù em đã thay đổi rất nhiều nhưng mà chị vẫn yêu em rất nhiều

dù bây giờ chị chẳng cập nhật tí thông tin nào về em cả, đã 2 tháng rồi chị ko nhìn thấy mặt em

nhưng mà chị vẫn muốn nói

yêu em

hy vọng một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp được nhau, dù chỉ là thoáng qua

cảm ơn em vì những gì em đã làm cho chị



nói nhảm tập 2 =))

xin lỗi em, từ khi sang đây chị đã chết thêm 2 jai nữa, 1 jai mới biết và 1 jai biết lâu rồi nhưng bây giờ mới chết

cùng lớp bạn có một bạn đẹp như em yêu í, bạn í ăn mặc rất là kakoii nhé, đi moto nhé, lúc nào đi học bạn í cũng cầm cái mũ bảo hiểm cũng rất là kakoii nhé, thế mà, hôm trước, đứng cạnh bạn í, phát hiện ra một sự thật đau lòng, là bạn í lùn hơn mình, đúng là bạn í như em yêu thât nhỉ :|

cái lớp bạn đang học rất là đáng chán, ít jai đẹp lắm, nên động lực đi học của bạn cũng giảm, lớp còn 1 bạn đẹp jai khác mà bạn tia ngay ngày đầu tiên đi học, thế mà bạn í ở nhóm cuối, trong khi bạn ở nhóm đầu tiên, học lệch giờ một cách mãnh liệt, chả bao giờ gặp đc, duy có 1 lần hôm đấy bạn dở chứng đi học cái giờ chán ngắt thì lại ngồi ngay trc bạn í, đc mỗi 1 lần đấy thôi :((

từ 2 điều trên suy ra một điều là bạn chỉ đc ngắm jai thôi chứ ko sờ vào được, đau quá


->Read More...

Chỉ duy nhất một điều...



Tôi lại nhớ đến ngày này năm ngoái.

Cũng là đêm trước ngày sinh nhật em, cũng là khoảng giờ này, tôi bắt đầu viết những lời chúc sinh nhật đến em.

Những cảm xúc khi đó, tôi vẫn nhớ rõ, như mới vừa xảy ra. Vậy mà đây đã là sinh nhật thứ hai tôi trải qua cùng em, Chinen.

Tôi biết em cũng đã gần hai năm rồi. Một khoảng thời gian chưa dài, nhưng cũng không phải là ngắn. Đủ để thấy rõ những thay đổi của em. Vậy là tôi vẫn giữ lời hứa với em vào sinh nhật năm ngoái. Rằng tôi sẽ dõi theo em.

Mới sinh nhật năm ngoái, tôi đã ngạc nhiên khi thấy em thay đổi. Vậy ngày hôm nay, tôi nên nói gì?

Tôi không còn nhận ra người duy nhất đã làm trái tim tôi lỡ nhịp ngày nào nữa.

Còn nhớ những gì năm ngoái tôi đã chúc cho em. Mong em sẽ sống thành thật với chính mình. Mong em đến ngày này năm sau khi nhìn lại sẽ không cảm thấy hối tiếc. Mong em sẽ sống hết mình trong từng phút giây.



Em đã làm được đến đâu rồi, Chinen?



Em có hối tiếc gì không, Chinen?

Nếu có. Tôi sẽ đau thay em, tôi sẽ khóc vì em.

Nếu không. Tôi sẽ mỉm cười và ủng hộ em. Vì đó là em.

Chỉ là… tôi không thể biết.




Vậy là em đã bước sang tuổi 16. Chúc mừng em, Chinen.

Ngày hôm nay, tôi sẽ không mong em sống với chính mình, sẽ không chúc em mãi nở nụ cười, cũng không chúc cho sự nghiệp của em thành đạt.

Chỉ một điều tôi muốn cầu chúc cho em. Chỉ duy nhất điều này tôi mong em sẽ có được.

Chúc em hạnh phúc, Chinen.







Gửi đến em, người tôi yêu.






->Read More...

[FanFic] We are a family - Chuyện thứ năm.

Ngày 25 tháng 10 năm 2009

We are a family






~*~

Câu chuyện thứ năm:

Tận dụng hay lợi dụng?

~*~















Keito Okamoto. Bố là Kenichi Okamoto, cựu thành viên của Johnny’s Entertainment. Mẹ là Nishi Megumi, một người mẫu. Không khó để có thể nhận thấy cậu ta thuộc dạng con nhà nòi. Và với một nhà quản lý, phải chăng đây là một nguồn lợi giá trị khó có thể bỏ qua?









-Tớ biết hồi đầu mọi người không thích tớ lắm.

-Eh?

-Thậm chí có thể nói là ghét không chừng.

-Nói gì thế Keito?

Tôi hạ bộ điều khiển playstation xuống, quay sang Keito ngồi cạnh với cái mặt đầy dấu hỏi. Đang chơi game bình thường ở nhà cậu ta sao tự dưng lại phán một câu đầy bất ngờ như thế?

-Lơ là như thế là không tốt.

Cậu ta quay sang tôi cười cười rồi quay trở lại màn hình và tung tuyệt chiêu đá văng nhân vật của tôi.

-Áaaaaaaaa….

Tôi nhìn dòng chữ thông báo thua cuộc trên màn hình đầy khổ sở rồi quay sang chỉ thẳng thủ phạm.

-….Đểu, cậu cố tình làm tớ phân tâm.

Cậu ta lại cười nữa, sao cười nhìn hiền lành vậy chứ?

-Ăn gian. Bắt đền. Tớ đói rồi.

-Vậy để tớ kiếm xem có gì ăn không?

Nói rồi Keito nhanh chóng đứng dậy ra khỏi phòng. Thật không thể giận cậu ta được. Keito luôn biết cách chăm sóc người khác. Mỗi khi ở cạnh cậu ấy, tôi cảm thấy mình thật là trẻ con.

Nhưng… tôi nhớ lại những gì vừa nãy Keito nói. Không thể chỉ là để tôi phân tâm được. Ghét sao? Lý do có lẽ cũng không khó để đoán ra.

Một chút ngậm ngùi khi tôi nhớ đến những gì mọi người trong công ty nói về Keito.

-Sao mà trầm ngâm vậy Chinen, ngoài cửa sổ có gì à?

Keito khẽ kéo tâm trí tôi lại rồi đặt khay bánh đầy ụ cùng hai cốc nước.

-Không có gì. Mà nhiều thế này ăn sao hết.

Tôi nhăn nhó nhìn Keito. Cậu ấy lại cười nữa. Cậu lúc nào cũng vậy, Keito.

-Cậu nên nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn.

Vừa nói tôi vừa cầm miếng bánh lên cắn trong cái nhìn ngạc nhiên của Keito.

-Cậu nói vậy là sao?

-Cậu biết mà.

Keito im lặng. Cậu ấy trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng.

-Khi nãy đang chơi, tớ đã nói vài điều kì cục phải không?

-Sao cậu lại nói vậy?

Keito cười nhạt.

-Cậu thấy đấy. Trong khi có rất nhiều người trong công ty phải cố gắng trong một khoảng thời gian dài đến hàng năm trời, vậy mà họ vẫn không có cơ may được debut. Còn tớ, nhanh quá phải không? Tớ hiểu họ có lý do để không thích tớ.

Im lặng, tôi không biết nên nói điều gì. Nhưng hình như cậu ấy cũng không cần tôi trả lời. Ánh mắt lơ đãng, cậu ấy tiếp tục nói.

-Tớ biết tớ cũng không có nhiều tài cán gì. Tất cả đều là nhờ bố tớ.

Hiếm khi tôi thấy Keito như thế này. Lúc nào cậu ấy cũng giữ được vẻ trầm tĩnh trên khuôn mặt mình.

-Cậu lại mới bị mọi người trong công ty nói gì à?

Tôi hỏi, thận trọng. Keito không trả lời tôi, chỉ buông một tiếng thở dài. Tôi thấy bực thay cho cậu ấy.

-Nhờ bố cậu thì đã sao nào? Đây là giới nghệ sĩ, bất cứ ai trong chúng ta cũng đều phải cố gắng bằng mọi giá để tồn tại. Cậu cũng vậy. Tớ cũng vậy. Hơn nữa, cậu cũng đã cố gắng rất nhiều rồi.

Keito nhìn tôi, khẽ cười, nụ cười ấm lòng.

-Thật may khi tớ đã nói với cậu chuyện này. Cậu làm tớ cảm thấy nhẹ lòng đi rất nhiều.

Tôi nhìn Keito, ngập ngừng.

-Sao cậu lại nói với tớ chuyện này? Không phải là tớ không biết những việc cậu gặp phải… nhưng trước giờ cậu vẫn luôn giữ mọi chuyện cho mình. Cậu quan tâm đến người khác và không để người ta có cơ hội quan tâm đến mình. Sao hôm nay cậu lại…?

Nụ cười đó trở lại, cậu ấy nhìn tôi.

-Chỉ là đột nhiên tớ thắc mắc về cảm giác của cậu.

-Cảm giác của tớ?

-Dù cậu vào công ty từ rất lâu rồi nhưng vì ở tận Shizuoka nên cậu cũng không hoạt động nhiều cùng mọi người phải không?

-…Uh.

-Vậy khi đột nhiên cậu được debut, mọi chuyện thế nào? Tớ tự hỏi cậu có giống tớ?

Tôi nhớ lại khi đó, những khuôn mặt, ánh mắt khi biết một đứa bé như tôi cũng sẽ debut cùng nhóm Hey! Say! 7. Một chút buồn lòng. Tôi hiểu là bất công với nhiều người, nhưng tôi không thể làm gì khác.

-Dù sao thì chúng ta cũng chỉ còn cách tiến lên thôi, phải không?

Chúng tôi nhìn nhau thật lâu. Rồi cả hai cùng cầm ly nước lên. Khẽ chạm cốc, chúng tôi cùng uống.

->Read More...

[FanFic] Lựa chọn.

Ngày 13 tháng 10 năm 2009

Title: Lựa chọn.
Author: Kaz.
Genres: one-shot.
Characters: Yamada, Chinen.
Summary: lựa chọn bằng tình cảm hay bằng lí trí?
Author's note: viết fic này từ một tháng trước để tặng sinh nhật Lee-kun, nhưng vì nhiều lý do mà tận giờ mới post lên được. Nhận quà sinh nhật muộn này nhé, Lee. Cám ơn Lee vì lúc nào cũng ở cạnh và lắng nghe Kaz lảm nhảm :)





“Yamachan này.”

Cậu lại gần chỗ tôi ngồi, khẽ kéo tay tôi, lí nhí hỏi như không muốn người khác trong lớp biết.

“Chuyện gì, Chinen?”

Tôi ngước nhìn khuôn mặt đó, giọng chút ngạc nhiên và cả hồi hộp khi bắt gặp ánh nhìn và đôi má hơi ửng hồng của cậu.

“Nếu… hm… Tớ nghĩ… chắc Yamachan có kinh nghiệm mấy việc này… nên…. hm… tớ muốn hỏi cậu…”

Mặt cậu ta lúc này càng đỏ hơn nữa. Dễ thương thật. Cậu ta dễ thương còn gấp trăm lần mấy đứa con gái nữa. Cậu không dám ngước nhìn tôi nữa, hai tay đan vào nhau, miệng mấp máy nhưng chẳng thể phát ra âm thanh nào ngoài mấy từ “hm”. Tôi không nỡ nhìn cậu như vậy.

“Được rồi, từ từ, bình tĩnh, ngồi xuống đây.” Tôi ấn cậu ta ngồi xuống ghế phía trước. “Có gì muốn nói thì cứ nói nào, tớ không ăn thịt đâu mà lo.” Tôi toét miệng cười.

Giờ Chinen có vẻ bình tĩnh hơn dù vẫn hơi cúi đầu xuống, nhưng cậu đã có thể nói từ khác ngoài mấy cái ậm ừ ban nãy.

“Cậu… nghĩ sao nếu có một người con gái cứ thỉnh thoáng lại lén nhìn mình.”

Trái tim tôi khẽ nhói khi nhìn khuôn mặt ấp úng của cậu. Nén nó lại, tôi hỏi, giọng đầy ẩn ý.

“Vậy là cô ấy nhìn cậu và khi cậu bắt gặp thì cô ấy đỏ mặt quay ra chỗ khác phải không?

“Hm… không….” Cậu vội vàng phủ nhận. “Tớ… tớ có nói là tớ đâu.” Cậu hấp tấp đỡ lời, đôi má ửng đỏ và ánh mắt bối rối không che lấp được một niềm hạnh phúc trong đó.

“Vậy chứ là ai.” Tôi ghé sát mặt cậu, giọng điệu thích thú. Nhưng lập tức tôi phải bật ngửa ra sau bởi cú đá của người sở hữu khuôn mặt dễ thương phía trước. Chính xác là cậu ta chỉ có mỗi cái mặt dễ thương mà thôi. Mà kể ra thì cái tính cách này cũng có thể coi là dễ thương không nhỉ?

“Được rồi, là tớ.” Cậu bĩu môi quay mặt ra chỗ khác, nhưng rồi nhanh chóng cậu đã quay lại nhìn tôi với cái mặt đỏ au. Tôi thắc mắc.

“Sao vậy?”

“Mắt bọn tớ vừa chạm nhau.”

Ruột gan tôi như thắt lại ở một nơi sâu thẳm đã kìm nén lại.

“Heh, ai vậy, ai vậy?”

Cậu chỉ tay về hướng gần cửa. Chỉ có duy nhất một cô gái ở đó. Một cô gái xinh xắn và dễ thương, nhỏ nhắn nữa. Khó trách sao cậu ấy không rung động, nhất là khi có vẻ cô gái kia cũng có tình ý. Dù sao cậu ấy cũng là con trai.

“Dễ thương đấy.” Tôi quay sang cậu, bắt đầu giọng của một nhà tư vấn chuyên nghiệp. “Chắc chắn cô ấy cũng có ý với cậu. Mà tớ nghĩ là hai người hợp nhau lắm.”

“Thật hả?” Cậu nhìn tôi ánh mắt vui mừng. Tôi không thích vậy.

“Nhưng cậu tính sao tiếp theo? Cậu biết luật của JE rồi đấy?”

Khuôn mặt Chinen chùng xuống. Ánh mắt vui mừng đã bị lấp bởi một nỗi đau. Cậu ngửa người ra sau, hướng cái nhìn về phía cửa sổ, về một nơi xa xăm nào đó, một nơi không bao giờ có thể với tới.

“Tớ biết. Tớ chỉ giữ trong lòng thôi.”

“Hm.”

Tôi là kẻ tồi tệ khi để một niềm vui ích kỉ len lỏi.







“Chết, tớ quên đồ trong phòng.” Chinen hốt hoảng vội chạy lại về phía lớp. “Đợi tớ một tí.”

Tôi mỉm cười nhìn dáng chạy hớt hải của cậu. Mãi một lúc sau, cậu mới quay trở lại. Hình như cậu ấy có vẻ lạ lạ. Đôi mắt đó dường như đang mất phương hướng.

“Sao vậy?” Tôi hỏi.

“Không, không có gì.”

Cậu lắc đầu, cố tỏ vẻ bình thường. Tôi biết, vừa xảy ra chuyện gì đó. Nhưng sao Chinen lại giấu. Chợt, có tiếng nói chuyện tiến dần về phía chúng tôi. Chinen kéo mạnh cánh tay tôi, núp đằng sau cái tủ gần đó. Cậu ấy việc gì phải trốn? Tôi quay về phía cuộc trò chuyện. Hai cô gái. Và một trong hai người đó chính là cô gái mà Chinen để ý. Tôi tự hỏi sao cậu ta phải trốn. Cậu ta vẫn cư xử bình thường trên lớp với cô gái đó như những người khác, hẳn phải xảy ra chuyện gì đó. Và tôi đã hiểu đó là chuyện gì khi nghe thấy…

“Hai người đó đẹp đôi quá còn gì”

Hai cô gái khúc khích cười.

“Yamada và Chinen, quá hoàn hảo.”

Tôi đã hiểu. Nỗi buồn của cậu. Và niềm vui của tôi.

Cho đến tận khi bóng hai người họ đã khuất hẳn, Chinen vẫn không nói lời nào, cũng không rời khỏi chỗ nấp. Tôi không biết phải làm gì lúc này nữa, chỉ đứng lặng bên cạnh, thậm chí còn không dám nhìn về phía cậu nữa. Mãi một lúc sau, Chinen mới lên tiếng, giọng xuề xòa, nụ cười gượng gạo, cậu gãi gãi đầu.

“Để cậu thấy rồi, xấu hổ quá.”

“Cậu…”

Tôi vừa mới lên tiếng, cậu đã ngắt lời tôi.

“Hôm nay tớ hơi mệt, tớ về trước nhé.”

Không để tôi kịp nói thêm lời nào, cậu đã nhanh chân bỏ đi trước.







Sau ngày đó, Chinen vẫn đối xử với cô gái đó như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cậu ấy cũng chẳng nhắc thêm một lời nào về chuyện đó với tôi, như thể cuộc nói chuyện lần đó chỉ là một cơn mơ của riêng mình tôi. Và tôi tự biết, tôi không được phép gợi lại câu chuyện đó nữa. Người ta nhìn vào, Chinen vẫn như vậy. Nhưng tôi biết, cậu ấy đã không còn như trước.

Cậu đã không còn là chính mình.

Trước đó, Chinen vẫn luôn là cậu bé dễ thương trong mắt mọi người. Nhưng cậu không cố gắng để trở thành người mà người khác mong muốn. Cậu vẫn luôn là chính cậu, bất kể chuyện đó có ảnh hưởng đến sự nghiệp như thế nào. Nhưng kể từ sau khi chuyện đó xảy ra, Chinen ngày càng cố tỏ ra dễ thương, và càng hay bám tôi hơn nữa, đặc biệt khi chúng tôi quay các chương trình, chụp ảnh và trả lời phỏng vấn trên báo. Cậu ta thường xuyên nhắc đến tôi và lúc nào cũng nói “Tớ thích Yamachan.”

Trái tim tôi rỉ máu trong niềm hạnh phúc giả tạo.

Tôi tự hỏi liệu Chinen có biết tình cảm tôi dành cho cậu ấy không. Nếu không sao cậu có thể đùa một cách tàn nhẫn vậy với tôi. Tôi biết. Cậu thích tôi. Nhưng chỉ như một người bạn, không hơn không kém.

Cảm giác, như tôi đang bị lợi dụng.

Nhưng chỉ cần đó là cậu…






“Cậu thích Chinen phải không?”

Yuto vừa lôi tôi vào một góc lớp tra hỏi trong khi Chinen đang mải trò chuyện với mấy người bạn cùng lớp.

“Hm.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Cậu tính sao?”

Cậu hỏi này làm tôi nhớ đến lần nói chuyện trước với Chinen. Cậu đã trả lời thế nào nhỉ, Chinen?

“Tớ chỉ giữ trong lòng thôi.”

Yuto có vẻ phật lòng với câu trả lời của tôi. Cậu ta cau mày, giọng thất vọng.

“Chả giống cậu chút nào.”

Tôi chỉ mỉm cười buồn bã nhìn sang Chinen. Yuto nhìn theo ánh mắt tôi.

“Tớ thấy Chinen có vẻ thích cậu lắm mà. Sao cậu không thử bày tỏ.”

Tôi im lặng. Tôi không muốn trả lời. Yuto dường như cũng biết ý tôi, cậu ta đứng dậy ra chỗ đám con trai đang xôn xao, để lại tôi một mình.

Chinen sẽ không chấp nhận. Tôi biết. Giả sử cậu ấy có thích tôi đi chăng nữa, cậu ấy cũng sẽ không chấp nhận. Đó là con người của lý trí. Cậu ấy biết chuyện này sẽ chẳng đến đâu cả. Tôi cũng biết. Huống chi, với cậu ta, tôi chỉ là một người bạn.

Tôi cũng chẳng phải là một người bạn thân thiết. Chưa ai có thể chạm đến trái tim của cậu ấy. Chưa một ai.

“Tớ thấy Chinen có vẻ thích cậu lắm mà.”

Không đâu, Yuto. Chỉ là một cách nâng cao vị trí bản thân trước cái thế giới nghệ sĩ oan nghiệt này. Chỉ là một cách trả thù. Cho cô gái mà cậu ta tưởng là dành cho mình. Cho tôi là người đã chen ngang vào. Cho sự dại khờ của chính cậu ta.

Đừng làm tôi phải đau thế chứ.

Mỗi lần thấy cậu chạy về phía tôi như thế, thân thiết với tôi như thế. Cậu có biết tôi cảm thấy thế nào? Đằng sau nụ cười đó, lời nói đó, tôi là gì với cậu.

Mà thực ra, người khổ sở nhất không phải là chính cậu sao? Cứ khoác cho mình cái vai diễn đó.







Tôi vội vã quay trở lại phòng tập vì để quên đồ. Nắm lấy tay cầm cánh cửa chuẩn bị mở, tôi chợt nhận ra giọng nói quen thuộc.

“Chinen, cậu nghĩ sao về Yamada?”

“Yuto, cậu bảo tớ ở lại chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?”

“Phải.”

Căn phòng im lặng. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tim đập đầy bất an của chính mình.

“Một người đồng nghiệp tốt. Một người bạn tốt.”

“Cậu biết Yamada cảm thấy thế nào về cậu không?”

Một khoảng lặng nữa. Tôi chờ đợi.

“Tớ biết. Cậu ấy thích tớ.”

“Cậu thì sao?”

“Tớ nói rồi. Yamada là một người bạn tốt.”

“Cậu ngại vì là con trai với nhau sao?”

Bàn tay tôi vẫn còn đặt trên nắm cửa bắt đầu run run.

“Cậu nghĩ chuyện đó tốt sao?” Giọng Chinen lạnh lùng làm con tim tôi đau nhói.

“Nếu hai người thực sự yêu nhau thì đâu có vấn đề gì?”

Giọng Yuto cao và to hơn hẳn khi nãy, rõ ràng là cậu ta đang tức giận.

“Thứ nhất, dẫu cậu có khoác lên cho nó bao nhiêu từ ngữ cao thượng nào, thì rốt cuộc đó cũng chỉ là một sự sai trái. Đừng ngắt lời tớ.” Giọng Chinen dường như cũng bắt đầu nhuốm màu giận dữ của Yuto. “Thứ hai, bây giờ mọi chuyện có thể sẽ tốt đẹp, nhưng sẽ là chuyện của một, hai năm sau hoặc mười năm sau đó. Tớ không thể vứt bỏ tất cả. Yamada cũng không nên như vậy. Và cuối cùng, quan trọng nhất, tớ không yêu Yamada.”

Tai tôi như ù đi. Bàn tay trượt khỏi tay nắm và tôi ngã phịch xuống nền đất. Không còn chút sức lực nào. Tôi cũng đã đoán biết được chừng nào, nhưng khi nghe những lời này vẫn cảm thấy…

“Đừng bao đồng nữa, Yuto. Chẳng phải chính Yamada cũng hiểu rõ những điều này nên mới không nói ra tình cảm của mình sao? Cậu ấy vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước. Rồi cậu ấy sẽ quên thôi. Thời gian không buông tha bất cứ ai cả.”

Sau một hồi im lặng, tôi nghe giọng Yuto nhỏ dần.

“Xin lỗi, Chinen. Có lẽ tớ đã quá tự đề cao mình. Cứ cho rằng đó mới là giải pháp tốt.”

“Không sao. Tớ về đây. Mai gặp lại.”

Tôi nghe tiếng bước chân rõ dần. Tôi vội đứng lên để bỏ đi, nhưng không còn kịp nữa. Cánh cửa mở ra, chúng tôi nhìn nhau, mắt đối mắt. Chắc hẳn cậu ta đang bối rối. Tôi đọc được điều đó trong đôi mắt ấy. Tôi tự hỏi Chinen sẽ phản ứng thế nào. Và tôi nên làm gì lúc này.

“Cậu chưa về sao, Yamachan?”

Yamachan sao?

“Tớ để quên đồ nên quay lại lấy.”

“Vậy vào lấy nhanh đi, tớ về trước nhé.”

Cậu mỉm cười như chưa từng xảy ra chuyện gì trước đó. Rồi cậu bỏ đi. Nhìn bóng dáng đó, tôi lại nhớ tới hôm chúng tôi bắt gặp cuộc trò chuyện của hai cô bạn cùng lớp. Cậu cũng bỏ tôi lại như vậy.

“Yama à?”

“Hm, Yuto, tớ quay lại lấy đồ để quên.”

“Vậy… vậy sao?”

“Hm.”

Tôi mỉm cười, bước vào phòng tập lấy món đồ bỏ quên, là chiếc vòng Chinen đã tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Cầm nó lên, tôi tự hỏi liệu mình có nên giữ món đồ này không.

“Cậu cứ để vậy sao?” Yuto chợt hỏi tôi.

“Chứ tớ biết làm sao nữa?”

Phải. Tôi đã biết ngay từ đầu. Vì thế tôi đã quyết sẽ chôn chặt tình cảm này. Để nó nhạt dần theo năm tháng.


----- 1 năm sau ----


“Nghe nói cậu vừa mới được một cậu bạn trong trường tỏ tình hả, Chinen?”

Tôi hỏi, giọng đùa.

“Tôi cho rơi rồi, thật là ngốc. Cậu ta lại còn bảo cho cậu ta ôm một cái rồi sẽ chấm dứt mọi chuyện nữa chứ.”

“Cậu chắc từ chối thẳng thừng hả?”

Tôi nhăn mặt, cảm thấy chút đồng cảm với cậu bạn kia.

“Đương nhiên. Thật là một cách nói nhu nhược. Tự dưng lại thêm gánh nặng vào cho mình. Làm vậy chỉ khổ cho chính cậu ta thôi.”

“Lạnh lùng quá, Chinen.”

Cậu chả nói gì, chỉ ngẩng lên ngắm bầu trời. Cách nói của cậu ấy vẫn chả thay đổi chút nào. Vẫn nói những lời tàn nhẫn như vậy. Nhưng tôi biết, cậu ấy thật ra luôn quan tâm đến người khác. Chỉ là cách thể hiện hơi khác người. Nhưng chẳng phải vì thế mà tôi đã từng yêu cậu sao?

“Hôm nay cậu đeo cái vòng tớ tặng à?”

“Uh, theo như tạp chí thì hôm nay tớ đeo màu này sẽ may mắn lắm.”

“Đồ mê tín.”

“Kệ tớ.”

Cậu cười. Tôi cũng cười theo. Tiếng cười thật giòn giã. Rồi chúng tôi cùng ngước lên ngắm nhìn bầu trời.

“Bầu trời đẹp quá phải không?”

“Vẫn luôn thế mà.”






End.


->Read More...